Monday, December 5, 2022
HomeSức KhỏeUng thư vòm họng không phải là dấu chấm hết

Ung thư vòm họng không phải là dấu chấm hết

Khi tôi 24 tuổi, cái tuổi tràn đầy sức sống, khi con đường học hành, sự nghiệp còn đang dang dở thì nhận tin “mắc bệnh ung thư vòm họng” như sét đánh bên tai … Cái cảm giác vô thường về cuộc sống, về kiếp người mong manh giờ hiện hữu ngay ở chính bản thân tôi. Nhưng không hiểu sao lúc đó tôi lại có niềm tin mãnh liệt rằng “Đức năng thắng số“; và tin rằng sẽ có điều kỳ diệu chữa khỏi bệnh cho mình. Bởi từ nhỏ tôi vốn tin vào Thần Phật, thường tìm đọc các câu chuyển cổ tích, thần thoại, chuyện tâm linh, vũ trụ. Tôi vẫn có tâm nguyện xuất gia tu hành, nên suốt năm 2015, tôi đăng ký khóa tu bên Phật giáo nguyên thủy, nhưng đều không được; đến 2016 đăng ký được thì phát hiện mắc trọng bệnh. Tất cả đều dừng lại…

Dù cố gắng giữ tâm lý vững vàng trong suốt quá trình điều trị, tránh lo lắng, sợ hãi trước cái chết, nhưng những ngày xạ trị thực sự khủng khiếp với tôi. 4 tháng tôi sút 11kg, có những ngày chỉ ăn được thìa cháo cũng nôn hết. Nhiều đêm ho đau tức cả lồng ngực, phải ngủ ngồi. Căn bệnh ung thư vòm họng này phải xạ vùng đầu cổ nên tôi bị mất vị giác, tuyến nước bọt bị khô; miệng bị nhiệt đến mức không thể ăn cũng chẳng nói được.

Tôi bị ám ảnh tiếng máy xạ đến mức đi đường nghe tiếng xe ô tô lùi giống tiếng máy xạ mà giật bắn người, nổi cả da gà. Lúc ấy tôi chỉ ước cả cuộc đời này không bao giờ phải bước lên máy xạ một lần nào nữa.

Nhiều khi ngồi một mình trên ghế đá bệnh viện 108, tôi như muốn buông xuôi. Tôi ngước mắt lên trời và thầm nhủ: “Thôi, ông Trời ơi, con để mạng sống của con cho ông đó, con mệt quá rồi”. Lúc ấy, mặc dù biết là nghiệp nhưng tôi vẫn hờn trách: “Tại sao thế giới 7 tỉ người lại rơi vào chính con?”. Nhưng được vài giây thì tôi giật mình nghĩ đó là niệm không thiện, lại nói: “là con cũng được, nhỡ là người khác họ không chịu được mất. Thôi con rút lại nhé…”

Điều trị ung thư vòm họng xong, sức đề kháng của tôi trở nên rất yếu, yếu đến mức chỉ một vết xước ở tay cũng mưng mủ khó lành. Lại thêm bao nhiêu bệnh phát ra: viêm xoang, đau vai gáy…. Đau đến mức có những sáng ngủ dậy, nửa thân trên của tôi dường như bị liệt, tôi mất cảm giác và không thể nhấc nổi mình. 

Người tôi lúc đó gầy còm, không có cảm giác thèm ăn; mỗi bữa tôi chỉ ăn được mấy thìa cơm, da dẻ xạm xịt. Cứ đều đặn như vắt chanh, 2 tuần tôi lại ốm một lần; ra khỏi nhà sau 8h tối cũng ốm, dính chút mưa về cũng ốm. Tôi đi ngoài ra máu liên tục. Giai đoạn này tôi hoang mang vô cùng. Bố mẹ bảo đi khám lại; nhưng tôi rất sợ, sợ mình lại mắc thêm ung thư trực tràng nữa thì không biết phải đối diện với thực tế như thế nào đây.

Trong lúc sức khỏe rất yếu, lại thêm những chuyện cá nhân xảy đến khiến tôi mệt mỏi. Có lúc tôi rơi vào trạng thái tinh thần hoảng hốt, có xu hướng muốn hủy hoại thân thể. Khi không thể chịu được nữa, tôi đã xin mẹ cho tôi đi tu…, nghe xong mẹ chẳng nói gì mà chỉ khóc nghẹn.

Khi xạ trị để chữa ung thư vòm họng tại bệnh viện, thân thể tiều tuỵ nên tôi không muốn ai thăm. Anh họ, cũng là bạn học của chị gái tôi đã gọi điện và quyết tâm đến thăm tôi dù anh ở rất xa. Anh nói muốn chia sẻ với tôi một điều tốt… Lúc gặp, anh bảo: “Trước đây anh bị viêm gan B, sau phát triển thành xơ gan nặng. Nhưng chỉ sau 2 tháng điều trị, kết hợp tập Pháp Luân Công, các chỉ số gan của anh đã trở về bình thường”.

Anh chân thành khuyên tôi tập thử. Chị gái cũng khuyên, chị bảo: “Ai thì chị không tin chứ anh ấy thì chị tin vì anh là người rất thật thà, tốt bụng, lại còn giỏi nữa”

Nghe anh nhắc đến Pháp Luân Công, tôi chợt nhớ ra, thời sinh viên, có một chị cùng phòng với tôi lúc đó cũng là người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Chị đã nói về vẻ đẹp của Pháp Luân Công và khuyên tôi tập. Chị đã cho tôi mượn sách, đưa tôi ra điểm luyện công, nhưng vì mải mê đi tình nguyện nên sách chỉ lật qua vài trang, rồi tôi cũng quên bẵng đi.

Sau hôm nói chuyện với anh họ và chị gái, tôi vô tình lướt facebook và thấy video chia sẻ về Pháp Luân  Công. Lúc đó tôi bỗng muốn thử tập luyện. Vì lười nên tôi chỉ tập 15 phút, mỗi động tác 1 lần. Cứ tập như vậy một tuần, tự nhiên tôi thấy không đau xoang mũi nữa, mà trước đó mỗi lần đau xoang, cơn đau lên đến đầu, đau hết cả hốc mắt, cứ như người ốm giả vờ, rất mệt. Tôi đã uống thuốc tây, nhỏ thuốc đông y, xông lá bàng… làm rất nhiều cách mà không khỏi.…. Nay xoang lại không đau, đi ngoài cũng không ra máu nữa, tôi thấy sức khỏe mình tốt lên rất nhiều.

2 tuần sau đến lịch ốm mà tôi cũng không thấy ốm. Vị giác của tôi bình thường trở lại, ăn ngon miệng hơn. Tuyến nước bọt cũng bình thường lại, dù trước đó tôi cứ phải uống nước liên tục nếu không miệng sẽ rất khô. Dần dần, tôi bắt đầu tăng cân, da dẻ hồng hào hơn. Tôi thực sự cảm giác như mình được hồi sinh, thật kỳ diệu vô cùng.

Thấy mình khỏe  tôi vào Nam chơi một chuyến. Nghĩ sẽ khó khăn nhưng từ lúc lên máy bay, đi xe đường dài, đi chơi khắp nơi… chị gái tôi mệt rũ còn tôi vẫn tỉnh táo khỏe mạnh. Đi chơi ở Đà Lạt, tôi dầm mưa 2 tiếng, tưởng về sẽ ốm nhưng kỳ lạ không bị làm sao. Lúc này, tôi mới bắt đầu tin vào sự thần kỳ của Đại Pháp; chính thức học Pháp, tu tâm tính và bước đi trên con đường tu luyện chân chính.

Chật vật lắm tôi mới đọc xong 2 lượt cuốn Chuyển Pháp Luân – cuốn sách chính của Pháp Luân Công. Ban đầu, tôi lấy hiểu biết hạn hẹp của bản thân để cố hiểu những điều trong sách. Càng cố lý giải càng chẳng hiểu gì, chỉ biết cuốn sách dạy làm người tốt. Tôi như bị che mắt vậy…

Lần thứ 3 đọc, tự nhiên hai hàng nước mắt tuôn rơi… Thật khó diễn đạt thành lời… Tôi như được đánh thức sau cơn mê dài thật dài và nhận ra Chân – Thiện – Nhẫn chính là những gì tôi vẫn luôn tìm kiếm và chờ đợi. Một cảm giác cảm ân chạm tận sâu thẳm trái tim tôi. Cuối cùng tôi đã được nhận món quà kỳ diệu mà trước đây tôi luôn cảm thấy sẽ được ban tặng.

3 năm tôi bước vào tu luyện, sức khỏe của tôi đã hoàn toàn ổn định. 3 năm nay, tôi không dùng một viên thuốc hay thực phẩm chức năng nào. Tôi như được tái sinh vậy. Tâm tính tôi cũng trở nên tốt hơn nhờ đọc sách Chuyển Pháp Luân. Trước đây tôi luôn nghĩ mình là người tốt, nhưng nhờ có Pháp Luân Công, tôi đã nhận ra mình vẫn còn rất nhiều tâm chưa tốt, cần phải sửa đổi và hoàn thiện mình hơn chiểu theo Chân – Thiện – Nhẫn.

Bố tôi hằng ngày đi làm về câu đầu tiên hỏi “con đã tập chưa, nhớ tập đều cho khỏe”. Tuy nhiên, khi nghe về vụ án đổ bê tông ở Bình Dương, không hiểu thực hư ra sao, nên bố mẹ chỉ cho tôi tập tại nhà. Lúc đó, tôi đã tranh đấu mạnh mẽ. Trầm tĩnh lại, tôi nhận ra mình đã sai. Tôi giải thích, chia sẻ với bố mẹ bằng thiện niệm. Cuối cùng bố mẹ cũng hiểu và mẹ bước vào tu luyện hơn 1 năm nay. Bố cũng thi thoảng tập cùng mẹ.

Người yêu tôi biết Đại Pháp tốt nhưng không có ý định tập. Trong một lần, anh bị cơn đau đầu, dùng thuốc không đỡ, tôi bảo anh thành tâm niệm 9 chữ chân ngôn: “Pháp Luân Đại Pháp Hảo – Chân Thiện Nhẫn Hảo”. Anh nghe để đó, nhưng cơn đau ngày càng dữ dội; không chịu được anh liền niệm trong đầu: “Pháp Luân Đại Pháp Hảo”. Vừa niệm xong cảm nhận rõ một vòng tròn bọc cục đau đầu lại; rồi dần dần biến mất, cơn đau chấm dứt.

Qua trải nghiệm kỳ diệu đó và đọc cuốn “Chuyển Pháp Luân”, anh đã bước vào tu luyện được hơn 1 năm nay. Bệnh viêm xoang mãn vẫn hành hạ anh bao năm và cả cục u xơ trên đầu anh đều biến mất hoàn toàn sau thời gian ngắn tập luyện Pháp Luân Công.

Trong công việc, anh không tranh đấu với người khác, dù có lúc anh kinh doanh bị lừa mất khoản tiền lớn. Nếu như lúc trước chắc anh sẽ bị stress, nhưng giờ anh tu luyện, hiểu được quan hệ “được – mất”, nên không còn lo nghĩ, trách móc gì, mà thản nhiên đối diện. Anh làm việc hết mình mà không truy cầu quá nhiều lợi ích về mình, cứ tùy duyên mà đón nhận.

Tình Vợ Chồng- Nghĩa Đồng Tu

Người xưa nói: “Trăm năm mới được chung thuyền, ngàn năm mới được nên duyên vợ chồng“. Tôi đã cảm nhận được ý nghĩa của câu nói ấy. Khi tôi mắc bệnh hiểm nghèo, anh nói: “Nếu không ai cưới em vì em bệnh thì anh luôn sẵn sàng cưới em làm vợ. Với anh em không chỉ là tình mà còn là ân và nghĩa”. Chỉ khi tu luyện tôi mới hiểu sâu sắc thế nào là “cảm ân và trân quý” một mối nhân duyên. Chính vì điều đó tôi càng trân trọng anh hơn, cho đi nhiều hơn mà không hề truy cầu hồi đáp.

Sau những thử thách gian nan về khoảng cách, bệnh tật, cuối cùng chúng tôi đã về chung một nhà. Hiện tại tôi rất hạnh phúc khi có 1 người chồng không rượu bia, không thuốc lá, không cờ bạc, không lo có mối quan hệ bất chính ở ngoài. Anh luôn nhường nhịn, quan tâm, chăm sóc vợ. Hằng ngày tôi cùng chồng học Pháp và luyện 5 bài công Pháp. Tuy cuộc sống không tránh khỏi những mâu thuẫn nho nhỏ; nhưng là người tu luyện, sau những mâu thuẫn đó chúng tôi coi là cơ hội đề cao tâm tính; không đổ lỗi cho đối phương mà hướng nội tìm lỗi sai ở bản thân mình.

Tôi thường nói đùa với bạn bè: “Ung thư không phải dấu chấm hết, ung thư chỉ đơn giản là dấu chấm xuống dòng. Xuống dòng để viết tiếp những điều thật diệu kỳ đang chờ đợi ta phía trước”. Pháp Luân Đại Pháp là món quà tuyệt vời nhất mà cuộc đời của tôi may mắn đắc được. Con ngàn lần biết ơn từ bi phổ độ của Sư Tôn.

Câu chuyện này tôi chân thành chia sẻ với mong muốn những ai có duyên, những ai mắc bệnh hiểm nghèo hãy tin tưởng và tìm hiểu về Pháp Luân Công. Cơ hội qua đi sẽ khó tìm, cơ duyên ngàn năm mới gặp. Mong mọi điều tốt đẹp sẽ đến với tất cả mọi người.

Nguyễn Thị Yến, sinh năm 1992, quê ở Thanh Hà, Hải Dương, số điện thoại: 0969 045 492

Nguồn Nguyện ước

Bài Liên Quan

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Xem nhiều